Em gái cần tìm người tâm sự, gọi ngay: 0986 022 995

Nô lệ

Phần 1

Kẻ bội bạc, đó là ba từ mà Hoa sẽ dùng để gọi hắn từ nay đến hết cuộc đời. Hắn bỏ rơi nàng trong lúc số phận đã quay lưng, trong những tháng ngày cùng cực mà nàng ngỡ không bao giờ xảy đến với đời mình.

Hắn chạy theo mụ đàn bà hơn hắn đến tám tuổi chỉ vì núi tiền của bà ấy.

Hắn lừa dối nàng bằng những mỹ từ về cuộc hôn nhân giàu sang đầy quyền lực, thế nên hắn phải cam tâm “bán mình” cho mụ ta để đổi lấy một viễn cảnh sáng lạng trong tương lai.

Thật nực cười, ai ép hắn phải làm thế, đồ dối trá.

Đúng vậy, gần một năm kể từ khi hắn rời bỏ ngôi làng rồi sau đó tin tức cũng thưa dần cho đến một ngày Hoa không thể gọi cho hắn: “Số máy quý khách vừa gọi không đúng…”, vậy là xong, mọi liên lạc bị cắt đứt hoàn toàn cũng là lúc gia đình nàng rơi vào cảnh khánh kiệt.

Hoa đã sống những ngày tháng đó trong lo sợ hoảng loạn.

Dù đã bỏ học nhưng số tiền chắt chiu cũng chẳng được là bao.

Đào đâu ra số tiền đó bây giờ.

Thời hạn ba tháng đã hết, nàng chỉ còn biết ngửa mặt kêu trời và đợi đến sáng mai mặc tình để người ta lôi nàng quẳng vào nhà thổ trừ dần số nợ.

Chuyện đó giờ không còn quan trọng nữa, điều nàng lo lắng nhất là người cha bệnh tật đang lây lất nơi đất khách xa xôi.

Những đồng tiền ít ỏi nàng gửi sang chỉ đủ cho ông ấy cầm hơi qua ngày.

Ôi thi hào Nguyễn Du, có phải ông viết nên truyện Kiều để tiên tri cho cuộc đời của kẻ bất hạnh này không?

E là như vậy, “hồng nhan bạc phận”, người xưa nói chẳng sai chút nào.

Hoa ngồi thẫn thờ bên khung cửa sổ xiêu vẹo, nhìn hoàng hôn buông dần trên ngọn liễu ngoài sân, nắng chiều nhuộm đỏ cả một vùng trời khắc nên khung cảnh u ám như xót thương cho thân phận người con gái mới chập chững vào đời.

Mãi nghĩ ngợi vẩn vơ, Hoa chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết… Đến khi tỉnh giấc, nàng giật thót tim khi nhận ra một người đàn ông đứng ngoài cửa sổ chăm chú nhìn nàng ngủ.

Nàng nheo mắt để chống lại những tia sáng chói chang của ngày mới len qua khe cửa.

Ồ… tấm mành rách nát ấy thực chất chẳng khác gì tấm ngăn để quy định bên trong và bên ngoài căn nhà.

Người đàn ông lướt cái nhìn dò xét qua một lượt, chắc gã đang tìm từ ngữ nào thích hợp để đặt tên cho cái “chuồng gà” mà Hoa đang dung thân.

– Tôi vào được chứ? Người đàn ông mở lời.

– Mời ông – Hoa bật dậy gói ghém những thứ linh tinh trên tấm phản để có thêm một chỗ ngồi.

Ông khách hơi cúi đầu khi bước qua ngạch cửa. Ông ta khá đường bệ trong bộ com lê đen với caravat sọc trông thật chỉn chu. Ông lại đảo mắt nhìn một lượt trước khi nhẹ nhàng ngồi xuống tấm phản. Cứ ngồi tự nhiên, không sập đâu mà lo, Hoa tự cười mỉa mai. Không cần phải tỏ ra đạo mạo hay sang trọng trước mặt tôi. Ba tháng trước đây chẳng phải cả một đám đầu trâu mặt ngựa xộc vào đòi chém đòi giết đó sao. Ông cũng như bọn chúng thôi, chỉ khác nhau về trang phục.

– Thời hạn đã hết và tôi đã không xoay xở nỗi số nợ đó. Giờ ông muốn làm gì tôi thì tùy ông.

Người đàn ông không trả lời mà chỉ mỉm cười thật nhẹ, dường như câu chuyện của nàng chẳng can dự gì đến ông ta. Hoa nhìn sâu vào mắt ông khách, đó không phải là ánh mắt đe dọa, cũng không phải ánh mắt nhân từ. Hoa đã chuẩn bị cho một cuộc chạm trán với bọn giang hồ, nàng sẽ không chống cự nữa mà phó mặc cho dòng đời đẩy đưa. Theo lẽ đó thì sáng nay phải có cảm một đoàn tùy tùng bặm trợn theo sau một tên đại ca mới phải. Quái lạ, kẻ này không nằm trong số đó. Ông ta là ai?

– Chắc trong đầu cô đang nảy sinh hàng loạt câu hỏi, phải không cô Hoa?

Hay chưa, còn biết cả tên của nàng nữa chứ.

– Món nợ của gia đình cô đã được chủ nhân tôi xử lý gọn gàng cả rồi, về phần này cô không cần lo nghĩ nữa.

– Ông là ai? Ông muốn gì? – Hoa cố dằn một cơn xúc động, hay đúng hơn là nàng sắp chết ngất.

– Cứ từ từ rồi tôi sẽ nói tường tận cho cô nghe.

– Ông thôi ngay cái kiểu úp mở đó đi, và cũng thôi ngay cái vẻ đạo mạo lịch lãm giả dối trước mặt tôi.

– Cô còn trẻ nên có phần nóng nảy nhỉ – Người đàn ông lại tỏ ra bí hiểm – Tôi đến đây theo lệnh của chủ nhân để thương thảo với cô về bản hợp đồng này – Ông ta đưa nó cho Hoa kèm theo cây bút bi – Cô cứ đọc qua và chỉ có một lựa chọn, là ký vào.

Đó là bản hợp đồng thuê người trong thời hạn hai năm. Không phải thuê mướn bình thường, thuê làm nô lệ, hợp đồng ghi rõ như thế.

Thật quá quắt, giữa thời hiện đại này mà vẫn có kẻ muốn làm chủ nhân còn người khác làm nô lệ, đúng là hoang đường.

Hoa tiếp tục đọc, nhiệm vụ của nàng là đến sống trong một biệt thự và làm tất cả những công việc của một lao công.

Hoa đọc đến phần diễn giải chi tiết thì có phần choáng ngợp trước những thứ phải thực hiện trong ngày.

Nhưng đó vẫn chưa là gì so với cái điều khoản cuối cùng khiến nàng tê cứng cả người, đó là làm “vợ” cho chủ nhân.

Từ vợ đặt trong ngoặc kép đã nói lên nội dung tiềm ẩn của nó.

Hoa mường tượng đến “đối tác” trong hợp đồng là một lão già rụng gần hết răng ngồi xe lăn hay một tên bụng phệ biến thái nào đó đang nằm như đống thịt trên giường nệm đợi nàng mỗi đêm.

– Tôi sẽ làm búp bê tình dục, đúng không?

– Ờ… đó cũng là một cách hiểu.

– Nếu tôi không ký? – Hoa vênh mặt lên như kẻ bất cần.

– Vậy thì ông chủ sẽ thu hồi toàn bộ số tiền và giao cô cho nhà thổ, nơi mà đáng lẽ sáng nay cô phải có mặt ở đó.

Hoa sởn gai ốc khi bị khơi lại nỗi khiếp sợ mà nàng thoáng lãng quên. Vậy là gã nắm rất rõ hoàn cảnh của Hoa nên mới có thể táo tợn thảo ra một hợp đồng quái gở đến vậy. Suy cho cùng ưng thuận vẫn tốt hơn, làm vật giải trí cho một người vẫn hơn cho vô số những kẻ đồi bại. Gã đàn ông nói đúng, Hoa chỉ có một lựa chọn… là ký vào. Số phận thật đen đủi, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, cuối cùng nàng vẫn phải đặt bút ký.

Ngay sáng hôm đó Hoa được đưa lên thành phố để đến một biệt thự nguy nga nằm ở khu dân cư mới thành lập chỉ dành cho giới nhà giàu.

Khuôn viên rộng bát ngát được bao quanh bởi tường rào cao vút.

Cánh cổng được chạm khắc tinh tế như muốn phô trương nét vương giả nơi này.

Nàng bước xuống xe trong bộ áo bà ba quê mùa nhàu nát, sự xuất hiện của nàng khiến cho khung cảnh sang trọng cũng lây nhiễm nét tồi tàn.

Đúng là nhà quê, đó là tiếng xì xầm của hai mụ đàn bà làm vườn đang soi mói trong từng bước chân rụt rè của đứa con gái lần đầu lên thành thị.

Ánh nắng buổi trưa chiếu trên đỉnh đầu, nếu không có cái nón rộng vành chắc đôi má nàng đã rát buốt. Hoa ôm khư khư túi nilon chứa toàn bộ tài sản của mình, nó chỉ vỏn vẹn dăm bộ đồ và chút ít tiền oa dành dụm.

– Cô mang theo thứ gì vậy?

– Quần áo, thế thôi.

– Nếu là quần áo thì vứt hết đi, tôi có nhiệm vụ đưa cô đi mua sắm. Giờ thì cô theo tôi nhận phòng riêng, tắm rửa sạch sẽ rồi trở ra đây.

Hoa líu ríu theo sau, giờ thì nàng không còn cố tỏ ra cứng rắn hay ương ngạnh mà nhũn như con chi chi.

Hoa đã hoàn toàn choáng ngợp trước một dinh thự tráng lệ và cũng ớn lạnh trước sự khô khan tình người.

Căn phòng của nàng ở cạnh phòng chủ nhân trên lầu một, có vẻ nó là phòng đọc sách được cải tạo thành phòng ngủ.

Tuy không thể sánh với bất kỳ phòng nào nhưng đối với Hoa đã là quá sang trọng.

Cánh cửa chính làm bằng gỗ trầm hương nặng trịch, bên trong là giường ngủ đủ rộng cho cả một gia đình, tấm nệm dày một gang tay được phủ ga trắng tinh.