Em gái cần tìm người tâm sự, gọi ngay: 0986 022 995

Gái dữ

Chào anh em trên TruyenSex.Tv…

Người xưa có câu: Mỗi cây mỗi hoa… mỗi người 1 gấu. Gấu em cũng giống bao nhiêu người con gái khác … luôn tươi cười vui vẻ, và lại xinh gái nhá ( Em thấy mấy người khác cứ hay khen vậy ) chứ thực ra em nhìn nhiều nên cũng quen … Chỉ có điều cá tính của cô ấy thì quá mạnh mẽ…

Em quen gái vào 1 buổi học thêm ở trường ( hồi đó em đang học cấp 3 ở Hải Phòng) Trường em thì mắc cái bệnh thành tích về học tập… Suốt ngày học và kiểm tra. Kiểm tra 1 tiết cũng chia phòng, lấy số Báo danh … Cuối kỳ chia bảng xếp loại thành tích toàn trường.

Em thì học hành lẹt đẹt, cũng chẳng tới đâu ( trí nhớ của em tồi lắm… Bắt em học thuộc thì em chịu chết ) Trở lại vào cái hôm định mệnh của đời em. Chiều đó là kiểm tra hóa 1 tiết… thể quái nào mà em lại ngủ quên tới tận hơn 2h … Em vội vàng đạp xe phi thằng đến trường, lúi húi xin ông bảo vệ cho vào rồi chạy 1 mạch thẳng vào lớp… Thế quái nào chạy nhanh quá, không kịp để ý mà va vào con bé đi đối diện. Em thấy thế cũng chỉ kịp nói:
Em: Ơ. Tớ xin lỗi nhé.
Gái: Đi không có mắt à.

ĐM, nói thật lúc đó em vừa ngạc nhiên vừa bực vừa tức… Quay lại định chửi nó thì … Ôi mịa, nó nhìn trắng và xinh vãi lọ ( lúc đấy thôi, con gái miền bắc hầu như là trắng ) Em đành dịu giọng:
– Sao nói nặng lời thế, tớ vội quá nên không để ý. Con gái gì mà đanh đá.
– Đanh đá á, tao thích thế đây.

Ôi cái đệt, gặp ngay phải con chằn tinh. Em cáu mẹ luôn.
– Sao… Mày thích gì hả con bé này. Đây chẳng may chứ không cố tình đâu. Lớn rồi ngoan ngoãn tí đi.

Nói xong em quay đi, bơ luôn rồi đi vào lớp. Đang đi thì nghe có tiếng chạy vù vù đăng sau … Rồi bỗng nhiên em ăn cả cái guốc vào vai. Kêu cái “ Độp” rõ to… Đau điếng người. Ngẩng măt lên thi thấy con bé kia đang thè lưỡi, vênh mặt lên:
– Lêu, dám đùa với chị hả. Lần sau thì biết điều nhé em !

Nói xong nó chạy mất. Em thì vừa ức vừa ngạc nhiên trước hành động của nó

Em ức chế hết sức, tính chửi mà nó chạy mất tiêu rồi còn đâu. Em bước vô lớp gặp ngay sát thủ môn Hóa ( Cô giáo dạy Hóa ).
– Anh T này suốt ngày đi học muộn ( mịa, đi muộn mỗi hôm nay )
– Dạ em bị kẹt xe cô à ( Láo tí )
– Vào lớp làm bài kiểm tra nhanh lên, sắp thu bài rồi đấy.

Đệch, troll nhau à… mình đến muộn cơ mà, hic. Thế là em chạy nhanh vào chỗ ngồi làm bài kiêm tra.

Thằng bạn bên canh:
– Nhìn mặt mũi mày sao lấm la lấm lét thế kia, chắc lại đuổi hình bắt chữ với em nào à.
– Bắt cái con cẹc, tao đang điên hết cả người đây. Tự nhiên gặp phải con dở hơi biết bơi.

Cứ thế làm bài xong, bọn em học tiếp ca 2. Đến tầm 5h30 chiều là bọn em được về. Mấy đứa bạn thì ở lại đá bóng, chạy bộ… Còn em thì phải về nhà nấu cơm… ( Vì bà em lúc đó đang bị gẫy chân, nên không làm được gì. Bố thì đi làm )

Đang phi xe về nhà thì nhìn đằng xa em thấy có con bé đang ngồi xuống vỉa hè, ngồi ôm chân… Nhìn lại gần hóa ra là con chằn tinh lúc hồi chiều.

Em: Chết cha mày đê, quả báo. kaka.
Nhưng thực tình nhìn lúc đó tội nó lắm các thím à. Đầu gối nó rớm máu. Mắt thì rưng rưng. Em thấy vậy liền xuống xe đi lại chỗ nó:
Em: Ê, bà có bị làm sao không vậy
Gái ngẩng mặt lên nhìn em.
Gái: Không phải việc của ông, đi chỗ khác đi.

Đệt mịa, Đã sắp chết lại còn dở cái giọng khó nghe như vậy. Em nhìn nó bằng ánh mắt lạnh lùng nhất có thể rồi đứng dậy đi luôn.
– Ê, Ê ông đi thật đó hả…
– Đuổi thì đi, ở lại nghe chửi à.
– Tớ xin lỗi. ( vkl, sao giờ ngọt thế )
Em tiến lại gần chỗ nó, dìu nó lên ghế đá. Rồi em vén ống quần nó lên.

Nó hét lên:
– Ông làm cái gì vậy ?!
Rồi nó lấy cái tay đấm thằng vào người em.

Em: Bà bị điên à, tôi bực rồi đấy…
Gái: Ông dở cái trò khốn nạn đó ra mà còn kêu à.
Em: Khốn cái đầu bà, không vén ống quần nên làm sao mà băng vết thương được.
Gái: Oh. Tôi…
Rồi lặng im, kéo ống quần lên cho em, mặt thì đỏ như quả gấc.

Em lấy lọ oxi già sát trùng rồi băng lại cho nó ( Cặp em lúc nào cũng mang theo mấy đồ dùng y tế này )
Băng xong 1 hồi em đứng dậy.

Em: Xong rồi đó tiểu thư, tôi đi về đây. Tự lo đi.
Gái: Ờ. Cám ơn bạn nhé

“Thôi khỏi đê, giờ ngọt ngào cũng làm cái éo gì. Bố dính vào mày mệt cả người” – em chỉ dám nghĩ vậy thôi…

Sau đó em đi thằng về nhà…

Phần 2

Em đi thẳng về nhà, mà lúc đó cũng chẳng còn thời gian mà để nghĩ đến con bé nữa… Vì thực tình thời gian của em lúc đó quá hạn hẹp. Thời điểm đó em đang là học sinh lớp 12, vì là cuối cấp nên suốt ngày phải học, học đến phát chán luôn… Ăn cơm xong 7 giờ lại đi học… Thời khóa biểu của em cứ quanh quẩn mỗi: Ăn và học …

Sáng hôm sau, em đang ngồi trong lớp, chém gió với mấy thằng bạn về bóng đá.
Em: Ê mày, Ronaldo … bla… bla…
Bạn: Cút cha mày đê, để cho tao ngủ.
Em: Ngủ cái cẹc… dậy đi, thanh niên gì suốt ngày nằm ngủ.

Đang ngồi lay nó thì… con bạn gọi.
– T ơi, có em nào đang đợi mày ở cửa lớp kìa !
Em: Em đéo nào, mày next đi.
– Ơ, mịa cái thằng này, mày quay ra mà xem…

Em quay ra thì… đập vô mắt em chính là con bé hôm qua. Bọn con trai cả lớp thì nhao lên:
– Á à, ĐM thằng này có người iu xinh thật.
Em: Người iu gì, vớ vẩn ( mà công nhận nó xinh thật, da trắng, dáng cao, tầm tầm 1m64)
Em chạy ra chỗ nó, thấy con bé vân vê 2 ngón tay…

Em: Bà tìm tôi hả ?
Gái: Oh… Tôi tìm ông, ra ghế đá nói chuyện tí nha…
Em: Ừ nhanh lên, sắp vô học rồi ( Thực ra là muốn bỏ mịa, nhưng sĩ tí )

Em và gái ra chỗ ghế đá ở ngay sau khuôn viên trường. Trường em tuy không phải là giàu có gì về cơ sở vật chất… Nhưng em dám khẳng định nó là trường cấp 3 rộng nhất Thành phố.
Em: Hì… bà nói đi.
Gái: Hi. Hôm qua cám ơn ông nha…
Em: Ừ. Không có gì đâu !
Gái: Hi. Còn muốn xin lỗi ông nữa…
Em: Xin lỗi cái gì ( thực ra lúc đó em đoán ra là nó định xin lỗi về vụ cầm guốc phang vào lưng em… nhưng em giả vờ, troll tí )

Gái: Thì… Thì tôi đã cầm guốc đánh vào người ông.
Em: Thôi bỏ đi. Bà cũng ghê quá nhỉ?
Gái: Hi, tại lúc đó tôi đang không vui… vả lại ông chọc tức tôi… nên tôi mới…
Em: Ơ. Ai làm gì bà !
Gái: Thì ông nói tôi đanh đá rồi còn gì.
Em: Tôi chả xin lỗi bà trước rồi sao… đã không vừa lòng lại còn sinh sự.
Gái: Tôi, tôi sinh sự bao giờ.
Em: Lại còn cãi à. Không đúng là gì.
Gái:Ông…
Em: Làm sao, lại thích gây sự phải không ?
Gái: Quá đáng, tôi không nói chuyện với ông nữa…
Em: Không nói thì thôi.

Em đứng dậy vào lớp luôn… Vừa đi được vài bước thì nghe thấy tiếng sụt sùi của nó… Ôi cái éo gì thế này… chả lẽ nó khóc.

Quay lại thì đúng là nó khóc thật các bác à … Thật là vãi lều. Có thế mà cũng khóc… Sao cái lúc đánh người khác thì không thấy khóc …

Em vội chạy lại…

Em: Ê, bà sao vậy. Lúc nãy tôi chỉ nói đùa thôi mà…
Gái vẫn quay mặt đi: Ông đi đi.
Em: Thôi mà, bà sao thế… Lỗi là tại tôi, tôi xin lỗi nha ( Em đành phải xuống nước… vì chỉ vài phút nữa thôi… không khéo em được lên trang nhất báo thời sự của lớp chứ không thì… bố kệ mịa mày rồi )

Em: Thôi mà. Đừng khóc nữa… Rồi trưa học xong tôi đền cho bà.

Nghe đến đây, nó thay đổi cái 180 độ.
Gái: Ông nói thật hả ?
Em: Ừ. thật mà ( đệt mịa, bố lừa tình mày tí thôi, chứ không để mày ngồi đây khóc rồi kéo cả trường lại chắc )
Gái: Oh. Vậy nhớ rồi.
Em: Ừ. Giờ vào lớp đi kẻo muộn. Tôi vô trước đây.
Gái: Ừ, ông vô đi.
Em: Bye…