Bác sĩ phụ khoa

Đây rốt cục cmn là cái xã hội gì vậy , đường đường đàn ông con trai đầu đội trời chân đạp đất lại phải đi phụ khoa thực tập …

Nguyễn Thanh Lâm cầm trong tay thư thong báo, thật sự không rõ tại sao mình lại được chỉ định thực tập tại Bệnh Viên Phụ Sản An Bình , coi như là đi nam khoa hay một vài khoa lẻ răng hàm mặt, mắt, tâm thần … thì Nguyễn Thanh Lâm cũng yên tâm chút , đằng này lại chỉ định hắn đến thực tập tại cái WTF phụ sản …

Nguyễn Thanh Lâm thở dài.

Tất cả đều bởi vì hắn là Bác Sĩ Phụ Sản.

Thanh Lâm cho thư thong báo vào balo rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc.

“Anh Lâm , em có thể vào sao ? ”

Nguyễn Thanh Lâm nghiên đầu qua nhìn , cô gái này mặc một bộ váy trễ ngực màu trắng ,hơi cúi người xuống, hai bầu ngực trắng nõn mờ mờ ảo ảo hiện lên trong mắt Nguyễn Thanh Lâm , hơn nữa hai chân của cô gái rất trắng, chiếc váy ngắn chỉ dài quá mông một chút ,Nguyễn Thanh Lâm tưởng tượng chỉ cần một cơn gió thoáng qua là hẳn có thể nhìn thấy một nơi mà hắn đã rất muốn nhìn lâu rồi .

“ Aaaa , anh nhìn linh tinh gì đó” .
“Ngọc à , làm sao hôm nay em lại đến chỗ anh , hình như là khá lâu rồi không thấy em đến thì phải”

Ực ực, Nguyễn Thanh Lâm nuốt nước bọt cái ực một cái.

Bảo Ngọc nhìn quanh bừa bộn ký túc xá , thầm nói : “ Đúng là rất lâu không gặp anh rồi , cho nên hôm nay em đến thăm anh chút , em nghe nói anh chuẩn bị đi bệnh viện phụ sản thực tập, cho nên …”

Bảo Ngọc đi vào trong phòng ký túc xá .

Bảo Ngọc vừa đi vừa nói ,“ Cần em dọn dẹp giúp anh căn phòng này không”

Nguyễn Thanh Lâm chưa kịp nói hết câu , Bảo Ngọc liền “Aaa…a..” kêu to một tiếng , dẫm phải vỏ chuối ở trên sàn nhà trượt chân ngã nhào vào trong lòng Nguyễn Thanh Lâm, Nguyễn Thanh Lâm hai bàn tay bắt đúng vào hai bầu sữa dựng đứng trước ngực , tuy rằng cách một tầng quần áo nhưng có thể cảm nhận được xúc cảm là sướng như thế nào , nguyên nhân chủ yếu vẫn là lần đầu tiên Nguyễn Thanh Lâm được sờ vú con gái .

Nguyễn Thanh Lâm cũng không phụ sự mong đợi hai bàn tay bắt đầu chuyển động làm cho hai vú của Bảo Ngọc biến đổi hình dạng liên tục .

Bảo Ngọc hô hấp trở lên dồn dập , hai tay ôm chặt lấy cơ thể Nguyễn Thanh Lâm

Bảo Ngọc ngẩng đầu , tùy ý Nguyễn Thanh Lâm sờ nắn hai vú của mình ,cô kéo dây áo vai phải xuống bộc lộ một phần chiếc áo lót màu trắng , nhẹ nhàng nói : “ Thật ra Ngọc đã yêu anh lâu rồi, nếu như anh muốn em ,em cho anh đấy, em còn là lần đầu tiên …”

“Anh…”

Nói xong ,Bảo Ngọc liền chạy về hướng cửa phòng.

Bảo Ngọc trong mắt tràn đầy nước mắt

“ A…. Anh … Anh muốn em rồi sao…”

“Ngọc, … chờ anh ổn định công tác xong , anh nhất định sẽ cho em hạnh phúc !”

Bảo Ngọc tại trước ngực Nguyễn Thanh Lâm ngọt ngào nói: “Có những câu nói này của anh dù bắt em chờ vài năm nữa em cũng chịu”

Nguyễn Thanh Lâm kéo cổ áo Bảo Ngọc ra chăm chú ngắm nhìn khe vực sâu , thò tay vào trong .

Bảo Ngọc sẳng giọng ,

Bảo Ngọc trừng mắt nhìn Nguyễn Thanh Lâm .nói : “Mặt của em ở trong đó sao”

Nguyễn Thanh Lâm đỡ Bảo Ngọc lên , nói ra, “ Anh qua đó thu xếp đồ đạc, mấy ngày nữa sẽ quay về thăm em”

Bảo Ngọc vâng một tiếng rồi bắt đầu giúp Nguyễn Thanh Lâm thu xếp hành lý .

Bảo Ngọc nhìn theo chiếc xe bus cho đến khi chiếc xe dần dần biến mất , nhẹ nhàng nói : “ Lâm, em sẽ ở nơi đây chờ anh”

Đi vào trong phòng tiếp khách , Nguyễn Thanh Lâm liền nói rõ mục đích mình đến đây , phụ trách tiếp khách nữ bác sĩ thực tập có chút bực bội , cô gọi điện thoại cho chủ nhiệm

Phụ khoa chủ nhiệm nhìn qua chỉ ba mươi năm tuổi , mặt hồng hào , một đôi môi đỏ mọng cực kỳ hấp dẫn , một mái tóc dài rũ xuống áo Blu cổ thấp , nửa che ở hai bầu vú cao vút , một cái rãnh sâu hút giữa hai bầu vú .

Địt. 18 năm ăn học đây là từ duy nhất Nguyễn Thanh Lâm có thể nghĩ đến lúc này.